XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
Chiếc xe lăn bánh trong làn sương sớm của thành phố Đà Lạt, tôi Huyền Trân đứa con gái của thành phố này nhưng bây giờ tôi phải chuyển lên thành phố sống cùng bà để tiện cho việc học tập. Chiếc xe ngừng bánh trước một căn nhà cổ kính, người bà mà tôi yêu quý bây giờ đang xuất hiện trước mặt tôi, bà đã già đi rất nhiều so với tưởng tượng của tôi – Cháu vào nhà đi kẻo cảm lạnh Trước khi về đây bà đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ cho tôi về chỗ ngủ và cả chỗ học mới. Vì hôm nay là chủ nhật tôi cùng bà ra ngoài chợ để mua một số thứ cần dùng, tôi cảm thấy có một ai đó đang nhì tôi tim tôi đập mạnh khó thở và tôi ngất đi. Khi tôi vừa mắt thì tôi thấy mình đang nằm trong bệnh viện và người ngồi bên cạnh tôi là bà, bà khá lo lắng cho tôi bà nói : – Cũng may là có người thanh niên lúc nải Tôi chỉ bị ngất đi thôi nên cũng chẳng sao, bác sĩ cho tôi về và tôi luôn cảm thấy rằng có một người nào đó luôn dõi theo từng bước chân của tôi. Sáng hôm sau, tôi vẫn cảm thấy khó thở tôi dùng bữa xong rồi đến trường, vừa đến trường tôi đã gặp một thanh niên ngoại quốc à không là con lai mới đúng, với mái tóc màu nâu hạt dẻ làn da khá trắng và sáng màu đôi mắt khá to màu nâu nhạt như biết nói, một nụ cười nửa miệng lạnh lùng và đầy kiêu ngạo nhìn thẳng vào đôi mắt màu nâu đen của tôi, từ cái nhìn đâu tiên tôi đã bị anh ta cuốn hút không thể dứt ra được, bỗng anh ta nép môi ba lần hình như là anh ta đang muốn cái gì đó với tôi rồi biến mất theo dòng người. Đến giờ vào lớp, tôi lại gặp lại người thanh niên với mái tóc nâu hạt dẻ ấy, bỗng nhiên tôi cảm thấy trái đất như ngừng rung chuyển tôi thấy anh ta đang nhìn tôi với vẻ mặt đầy buồn bã ánh mắt có nhiều điều muốn nói chứ không phải ánh mắt đầu kiêu ngạo ấy, bỗng xuất hiện một cô gái với mái tóc xoăn dài màu vàng kim đôi mắt xanh ngọc bích trông cô ta thật đẹp giống như công chúa vậy – Có chuyện gì vậy Thiên Hoàng ? – À!Không Rồi hai người bọn họ đi mất, Thiên Hoàng đó là tên của anh ta sao, từ đó về sau tôi luôn bị anh ta cuốn hút và không ngừng nghỉ về anh ta. Tôi học về ngành nghiên cứu sinh thái và tôi học hai buổi, giờ trưa tôi dùng cơm ở căn-tin của trường tôi lại gặp Thiên Hoàng, bỗng có tiếng nói vang lên : – Cậu ta thật đẹp trai giai cảnh thì cũng giàu có, ước gì mình có cũng có bạn trai nhưng vậy Tôi liền quay sang người bạn gái vừa nói đó : – Tại sao cậu biết rằng quá vậy ? – Tại cậu mới chuyển về nên không biết, chứ cả trường này ai mà chẳng biết về dòng họ Dương, họ nổi tiếng với vẻ đa sắc tộc và trí thông minh đặc biệt. Người có mái tóc xoăn dài màu vàng kim là Hiểu Lan em gái song sinh của cậu ta, người có mái tóc ngang vai màu nâu nhạt là Ngọc Hân chị gái anh ta, họ là những người xinh đẹp thông minh nhất trường này. Sau giờ cơm tôi vào lớp học, thì tôi thấy anh ta đang ngồi ngoài băng ghế đá, một hồi sau tôi thấy anh bước vào lớp học chẳng lẽ anh học cũng học ngành sinh thái sao. Anh ta đi từng bước từng bước đến chỗ tôi ngồi – Tôi ngồi ở đây được chứ ? – Được Tôi không để tâm gì đến anh ta, chăm chú nghe thầy giải bài, kết thúc bài giảng thầy cho bài tập về nhà, tôi tranh thủ làm một số bài tập – Cái đó cô làm sai rồi – Tôi làm sai chỗ nào chứ ! Thế là anh ta giảng bài và dạy cho tôi, đúng như lời của người bạn nữ đó anh đúng là thông minh thật đấy – Bây giờ cô đã hiểu chưa ? – Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh – Cô khỏi cần cảm ơn tôi – Thầy xin thông báo ngày mai chúng ta có buổi học ngoại khóa ngoài trời ở vườn quốc gia Cúc Phương các em nhớ đi đầy đủ Giờ học kết thúc trời cũng bắt đầu về chiều, tôi về nhà cũng bà chuẩn bị bữa tối, dùng bữa sau tôi lên phòng để chuẩn bị cho buổi ngoại khóa ngày mai. Tôi vào phòng bật đèn lên, tôi giật mình khi thấy Thiên Hoàng đang đứng sừng sửng trước mặt tôi – Sao anh lại vào đây được ? – Vì cửa sổ mở – Buổi thực hành ngoại khóa ngày mai tốt nhất là cô đừng có đi, mà nếu có đi thì đừng mang theo những thứ gì có màu đỏ Nói xong anh ta biến mất như một cơn gió, tại sao không thể đem những thứ màu đỏ, màu đỏ là màu may mắn của mình mà thôi mặc kệ anh ta tôi quyết định mặc một chiếc áo màu đỏ vào ngày mai vì nó sẽ mang đến may mắn cho tôi. Sáng hôm sau, tôi đến trường và thấy Thiên Hoàng nhìn tôi với một ánh mắt bất mãn. Lớp tôi khá đông được phần thành ba nhóm mỗi nhóm là mười người tôi và hắn được phân một nhóm. Chúng tôi khởi hành khi tới nơi thầy điểm danh lại số lượng, chúng tôi bắt đầu đi vào. Tôi cố tình đi chậm vì tôi biết Thiên Hoàng thế nào cũng sẽ nói gì đó với tôi nhưng không anh ta chẳng thèm để ý gì tới tôi và đi còn nhanh hơn bình thường, chẳng lẽ chỉ vì tôi mặc áo màu đỏ mà anh ta giận tôi sao thật là nhỏ nhen. Bỗng có một cơn gió mạnh làm cho cây cối xoay chuyển cơn gió hất vào mặt đau rách, bỗng có một con lợn lòi không biết từ đâu đến lao thẳng vào tôi với một ánh mắt đỏ như máu, rồi không biết từ đầu đến có một bóng xẹt ngang qua hất tung tôi lên trời hơn cả trăm mét chứ chẳng chơi, toàn bộ cơ thể tôi đứng yên giữa bầu trời vài ba phút rồi đột nhiên cơ thể tôi rơi xuống một tốc độ chóng mắt. Rơi ở độ cao này chắc tan xát mất có ai cứu tôi không, tôi nhắm mắt sợ hại có một tiếng nói vang lên : – Cô mở mắt ra được rồi đấy Đây là thiên đàng hay địa ngục, sao lại có tiếng nói của một con người, thôi kệ dùng sao thì cũng chết tôi mở mắt ra thấy con lợn lòi đã nằm quay đơ ra, chân tôi đang đất trên mặt đất chứ không phải là đám mây hay lửa của địa ngục và một điều hết sức ngạc nhiên Thiên Hoàng anh ta đang ôm tôi, tôi liền đẩy anh ta ra – Anh làm cái gì vậy ? Anh ta đỏ cả mặt lên – Ơ… tôi xin lỗi Nói xong anh ta lại biến mất một lần nữa, anh ta thoát ẩn thoát hiện cứ như một bóng ma, mãi đến giờ về tôi mới thấy anh ta, anh ta bị làm sao vậy gương mặt thì nhết nhạt nổi đầy gân xanh.
- Thiên Hoàng em mau dậy đi. Đó là tiếng gọi của Ngọc Hân chị anh ta,hình như có chuyện gì thì phải. – Sao chị lại kêu em vào giờ này,để em ngủ chút đi. – Mau dậy mà thay đồ,chuẩn bị đi nữa. – Trời đã tối rồi mà còn đi đâu nữa ?. Cô ta cười ánh mắt đỏ rực. – Em quên chúng ta là ai rồi sao hay em đã bị loài người đồng hóa. Anh ta cười. – Đương nhiên là không,em vẫn là đứa em thân thương của chị,và một điều sẽ không bao giờ thay đổi em là hoàng tử, hoàng tử mà cà rồng của cung điện phía Đông. – Em biết như vậy là tốt,mau mau thay đồ đi rồi tới cung điện phía Tây ở đó có người đang đợi chờ sự xuất hiện của em. Anh ta ngạc nhiên nói :. – Ai chứ ?. Cô ta đặt ngón tay lên môi làm một vẻ khá là bí ẩn. – Một người rất thân thuộc với em . Nói xong cô ta biến mất mà chẳng cần đi ra bằng cửa.Anh ta lại nằm dài trên giường nghĩa ngợi lung tung gì đó,bỗng anh ta nghĩa về Huyền Trân mặt mai cau có,anh ta vội đứng đi vào trong nhà tắm mở vòi sen nước chảy xối xả vào người anh ta mặt mài buồn rượi ruỡi,bỗng anh ta đập tay mình vào một tấm kính,tấm kính vỡ vụng thành nhiều vung vải trên sàn,mỗi tấm kính ở đây sắt đến nỗi có thể chết cả một con vật to lớn nặng khoảng hai tấn vậy mà anh ta chẳng hề hứng gì một giọt máu cũng không,có hai dòng nước màu xanh biển chảy ra từ đôi mắt anh ta và khi có rơi xuống đất hóa thành hai viên ngọc xanh,và một điều kỳ lạ là ngoài trời cũng bắt mưa theo hai dòng nước xanh ấy,khi dòng nước ấy không còn chảy nữa thì trời cũng ngưng mưa. – Tại sao!Tại sao lúc ông trời cũng làm khổ tôi. Tắm xong anh ta bước ra ngoài thay một bộ đồ comple màu đen,ngoài sự có mặt của anh chàng ta còn có cả bố,chị,và em gái anh ta,hoàng tộc đúng là có khác mỗi người bọn họ đều khoắc lên mình một vẻ đẹp quý tộc, kiêu sa, những có chút lạnh lùng và đầy kiêu ngạo,họ bước lên một chiếc xe hơi màu đen sang trọng chiếc xe bắt đầu lăn bánh,họ đi đến một cánh rừng kỳ quạc,cây cỏ héo cỏ đất đai nẻ không một giọt nước.Bỗng đất nứt ra một đám sinh vật không rõ hình thù từ lòng đất trội dậy bu đầy trên xe của bọ họ.. – Lại là đám sinh vật này thật là chán, Thiên Hoàng em biến phải làm gì rồi . Bỗng mắt anh chàng đỏ rực lên,lòng trắng biến mắt con ngươi nâu nhạt hụt vào trong có hình thù là một hình thoi, với ánh mắt đầy quyền lực như vậy dương nhiên là bọ chúng sẽ tránh ra trăm mét,bọ họ tiếp tục đi,đi mãi thì cũng đến cuối đường,rồi cả bốn người bọ họ lảm nhảm gì đó trong miệng rồi đột ngột bức tường được mở ra họ đi vào trong, nơi đây thật sự khác biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, một không khí ngột ngạt đến khó thở.Cung điện chẳng khác gì một biên bản thứ hai của địa ngục,họ càng tiến sâu vào bên trong cung điện thì càng thấy nơi đây không phải nơi ở của một con người,xung quanh bốn bức tường được chạm khắc hình ảnh của những con vật có hai cánh mắt đỏ,răng nhăn dài nhọn hoắc trông thật là ghê.Gia đình bọn họ khá là quyền lực trong thế giới này,khi bọ họ vừa bước vào,một người xếp thành hai hàng dài từ ngoài cổng cho đến vào đại sảnh cuối chào một cách kính trọng và đầy khiêm nhường, cùng lúc này trên nốc nhà xuất hiện một tà áo màu trắng bay phắp phới mọi người đều đổ dồi và hướng về tà áo đó,trên đó có ghi một dòng chữ “Chúc mừng em đã trưởng thành công chúa Thiên Ngân yêu dấu”.Thiên Hoàng nghĩ thầm: “Lại là gì nữa đây,không lẽ là nó ?”.Lúc này trên khấu xuất hiện một chàng trai độ mười tám mười chín gì đó,anh ta đại diện cho hướng Nam hoàng tử Lưu Thanh Phong.Mọi người vỗ tay khen ngợi vì anh ta làm cho mọi người cảm thấy thú vị,nhưng Thiên Hoàng làm lắc đầu.Anh chàng ta vội bước xuống. – Thiên Hoàng anh thấy màn buổi diễn của em thú vị không?. – Không. – Sao anh lại nói một cách lạnh lùng như vậy,ít nhất cũng khen em một câu chứ. – Em lo mà học đi em phải thi vào đại học cho anh. – Em biết rồi nhưng cũng phải cho em chơi chút chứ. – Xin chào quý vị,chúng sẽ đón tiếp nhân vật chính của ngày hôm nay công chúa Huỳnh Thiên Ngân . Thiên Hoàng nhìn chằm chằm vào cô nàng đang đứng trên sân khấu rồi cười. – Này anh thíck Thiên Ngân sao ?. – Không. – Chứ sao anh nhìn cô ấy rồi cười ?. – Anh cười là vì cô em bé nhỏ của anh bây giờ đã khôn lớn,trở thành một công chúa xinh đẹp. – Vậy thì tốt,Thiên Ngân là của em anh không được đụng vào cô ấy. – Có giỏi thì em đi mà chinh phục em ấy,chứ đừng có nói miệng. – Anh hay chờ xem,bày giờ em có chuyện lần sau em tính với anh. Anh chàng ta đi không được bao lâu thì có một cô gái đến và trò chuyện cùng Thiên Hoàng . – Thiên Hoàng lâu em không gặp anh em nhớ anh lắm,anh có nhớ em không ?. – Đương nhiên là nhớ rồi. – Mặt anh sao trông xanh xao nhết nhạt quá vậy,hay là anh đã đến giới hạn rồi ?. – Em khéo lo,anh con khỏe thế này mà. – Nếu có chuyện gì xảy ra,người biết đầu tiên là em nhé. – Anh hứa . Bỗng bố của Thiên Hoàng bước lên sân khấu ông tính nói gì thì phải. – Xin chào quý vị,tôi là Dương Thiên Bảo tức bố của Dương Thiên Hoàng,nhân đầy tôi xin chúc công chúa Thiên Ngân ngày càng xinh đẹp và rạng ngợi,và điều hết sức quan trọng mà tôi muốn tuyên bố với quý vị ở đây con trai tôi Dương Thiên Hoàng sẽ đính hôn cùng công chúa Huỳnh Thiên Ngân . Thiên Hoàng tức giận hét lớn giữa quảng trường . – Tại sao bố lại tự quyết định mọi thứ mà không thông qua ý kiến của con,bố chẳng bao giờ nghĩ con muốn làm gì và thíck gì,con ghét bố. Nói xong anh ta bỏ ra ngoài,do lời nói do tức giận đã kích động đến tâm trạng đến bố anh ta,làm bố anh ta khó thở và tim như muốn ngừng đập. – Bố không sao chứ ? . – Ta không sao,Ngọc Hân con hãy đi theo nó đi. Anh ta bỏ về cung điện của mình thu dọn hành lí tính bỏ đi đâu thì phải.Đột nhiên có tiếng động lạ anh quay lại rồi nói . – Ai đó ra đây ?. – Là em. Anh ta thở dài rồi nói :. – Hiểu Lan em đứng đó làm gì vậy ?. – Anh bỏ đi sao ?. – Phải,anh không thể chịu nổi bố nữa rồi. Một lời nói ngây ngô đến đáng yêu của cô bé. – Anh đi rồi ai sẽ chơi với em ?. Anh ta cười nói :. – Vậy còn chị Ngọc Hân mà chị ấy sẽ chơi với,anh sẽ thường xuyên về thăm em rồi mua ở quà nữa.Ở nhà nhớ nghe lời của bố và chị Ngọc Hân anh đi đây. Nói xong anh ta bỏ đi,anh ta lên được thế giới loài người. – Chưa gì trời đã tối rồi sao ?. Đột nhiên tim anh ta đập mạnh,anh ta khủy gối của mình xuống đất hơi thở dồi dặp,tóc tai thì trắng bệt,đôi mắt thì đỏ rầu như một con chó dại,bàn tay thì xuất hiện những móng vuốt dài sắc nhọn.Đột nhiên có một người đi đến,với khả năng nhìn xa của mình anh ta thừa biết đó Huyền Trân.. – Tại sao… tại sao… cô lại xuất..hiện vào lúc này. Huyền Trân đi tới thấy một người thanh niên đang khủy gối dưới đất cô nàng nhanh chóng nhận ra người đó là Thiên Hoàng. – Thiên Hoàng anh làm vậy ?. – Tôi… tôi… không sao,cô biến đi cho tôi nhờ. – Anh thở dồi dặp như vậy mà nói không để tôi đưa anh đến bệnh viên. Anh ta quát to tiếng :. – Tôi nói là tôi không sao rồi mà. Rồi anh ta ngất cô nàng ra xa,những với bàn tay đầy móng vuốt sắc nhọn đã làm cho cô nàng đi thương máu nhỏ từng giọt từng giọt xuống mặt đất. – Chết rồi… mình phải… làm sao đây… mình sắp chịu hết… nổi rồi. Cô ta tức giận nói :. – Tôi chỉ muốn giúp anh thôi,không thíck thì tôi. Nói xong cô ta bỏ đi cô ta đi khá chậm từ từ là quay đầu lại xem anh ta ra làm sao. – Cô đi nhanh … lên … nhanh… … lên. Hơi thở càng lúc càng yếu dần,máu từ miệng anh ta chảy ra càng lúc càng nhiều hơn,anh ta đang cố gắng kìm chế bản thân mình không một điều gì đó nhưng thực tế đã đi ngược lại với điều anh ta mong muốn. Anh ta đã làm một hành động mà anh ân hận suốt cả cuộc đời nhưng cũng chính hành động đó là một bước ngoặc trong cuộc đời của anh ta.Cô nàng đã đi dần đi dần về phía trước và luôn quay đầu lại xem anh chàng ta ra sao,cô nàng cảm thấy có ai đó đang đi sau lưng mình khi quay đầu lại thì không có ai cả,cô nàng vẫn tiếp tục đi,đi đến một con hẻm nhỏ,có một bàn tay khẽ chạm lên bã vai của cô.Cô quay người ra sau thì ra Thiên Hoàng nhưng trông anh ta không giống như bình thường,tóc tai trắng xóa lòa xòa trước mặ, gương mặt trắng bệch nổi đầy gân xanh,mắt đỏ như