Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Lữ Thanh Huy
Trang Chủ | Facebook
Lớp học siêu quậy (full) - 1 - Truyện Tình Yêu - WapGameDT.Net
Trang chủ > Đọc Truyện>Truyện Tình Yêu>Lớp học siêu quậy (full)

Lớp học siêu quậy (full)

Đã Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 44337341
Visits Today: 7724
This Week: 765663
This Month: 10152689

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


-Tên: Lớp Học Siêu Quậy.

-Tác Giả: Bút chì và cục gôm.

-Thể Loại: Teen Story Hài Hước.

-Up tại: www.wapgamedt.net

-Đáng Giá: Rất hay.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . .



Chương 1: Khởi đầu
-điện thoại kêu chị về ngay, bảo ba có việc muốn nói – giọng ba rất hình sự và nghiêm trọng.

Bầu không khí nặng nề đang bao trùm cả nhà, không chỉ riêng ba mà mẹ
cũng thế, rất hình sự. Thấy có vẻ không xong, Toàn lo điện cho chị :
-…. Túuuuut … túuuut, dạ con nghe đây- tiếng Minh nhỏ nhẹ.
- chị về ngay, làm gì mà ba mẹ mặt hình sự bảo về ngay kìa- Toàn lo lắng cảnh báo ngay cho chị.
Tiêu! dạo này có làm gì trái ý ba mẹ đâu nhỉ?!, vẫn đi học đều, có chuyện gì ?!

Minh vội vàng rời khỏi lớp học, lúc đi ra cửa Minh không dám nhìn mặt
thầy- mr David -giáo sư môn Quản trị nhân sự rất khó. Minh vốn là học
trò cưng của thầy thế mà hôm nay nó lại cả gan dù học?!, sợ phải thấy
thầy, nó lo cúi cúi mặt đi nhanh ra cửa.
- hix, thế nào bữa sau cũng bị thầy để ý, ba mẹ ! đang học chứ có chơi đâu!- Minh càu nhàu.

Không rõ ở nhà có chuyện gì nên Minh cũng lo lái xe nhanh về, kẻo ở nhà
lại xảy ra đại chiến. Xe lao nhanh trên đường. Về tới cổng, Minh vội
chạy ào vào nhà, thấy ba mẹ đã chờ sẵn, còn thằng Toàn thì mặt nhăn
quéo, quả thật không ổn, Minh nhẹ nhàng:
- con chào ba mẹ.
-
ngồi xuống, Toàn lại đây- giọng ba rất nghiêm- 2 đứa mày lớn to đầu mà
không biết khôn, sống theo Tây quá rồi quên hết gốc hả, tại sao ngay 1
việc đơn giản là nấu bánh tét ăn tết cũng không biết?!
- ơ, con- Minh và Toàn cùng nói.



- không ơ a gì hết, con Minh mai lên máy bay về Việt Nam, cậu sẽ chỉ
dạy cho phong tục nước mình, nếu không học cho biết tường tận thì đừng
về đây gặp ba.
- mẹ, là sao dạ???- Minh ngạc nhiên.
Mẹ nhìn Minh, thở dài:

- con với cái, ba mẹ nuôi chúng mày, chỉ dạy cho đủ thứ, cho đi học để
mở mang kiến thức, tại sao cái việc nhỏ nấu bánh chưng bánh tét cũng
không biết, còn hỏi nội đang nấu cái gì mất công.
Rồi, bây giờ thì
Minh đã rõ, hóa ra là chuyện hôm tết, nó với Toàn sang Leeds( thành phố
nằm ở miền trung nước Anh) thăm ông, thấy ông đã già mà còn lom khom
ngói ngói, rồi lại thức đêm đun nấu cái gì đó, nó sợ ông ốm nên bảo ông
cần gì thì ra siêu thị mua, việc gì phải tốn sức, ông nhìn nó- chẳng nói
gì, thế mà bây giờ.
- con không về, con đang học, 2 tháng nữa phải
bảo vệ luận án tốt nghiệp, nếu giờ về thì công không, cho Toàn đi đi,
nó mới vào đại học, bảo lưu cũng không sao- Minh cương quyết.
- gì! Ba kêu chị chứ không kêu em, đứng có…- Toàn cáu.
- Minh về trước, rồi tới thằng Toàn, không nói nhiều, ba sẽ bảo lưu kết quả, chuẩn bị đồ đạc đi.

Ba đã nói là không thể thay đổi, tại sao là mình, thằng Toàn đáng ghét,
ít ra cũng phải thương chị chớ, cái gì cũng nhường nó thế mà giờ- Minh
vừa đi vào phòng vừa làu bàu- Biết thế lúc đó cứ để nội làm, không nói
gì hết thế là giờ yên chuyện, oh my god!.
……………………………………………………

“ Chào mừng quý khách đã đến với Việt Nam”. Thảm rồi, bên kia cũng đươc
làm trợ giảng thế mà về đây lại phải đội lốt học sinh trung học. Chúa
ơi, Người ở đâu?!, nói gì thì ba mẹ cũng quá đáng 2 tháng nữa mình có
bằng cử nhân kinh tế, ít ra phải cho mình học đại học bên này tại sao
lại làm học sinh trung học?! Đã vậy còn phải ở với cậu, không tự do.
Minh đang mãi suy nghĩ thì:
- trời hóa ra con ngồi đây, làm nãy giờ cậu đi tìm, tưởng đâu con lạc rồi… mừng con trở về nhà- cậu ôm chầm lấy Minh.
Nhà, sao lại là nhà, phải nói là địa ngục mới đúng.

Minh theo chân cậu về. Ngồi trong ô tô ngắm đường phố Việt Nam- chính
xác là Nha Trang vui thiệt, toàn là xe máy…. Ngôi nhà dần hiện ra trước
mắt, nó y hệt như tấm hình cậu gởi sang cho nhà Minh, căn nhà này là do
ba mẹ gởi tiền về cho cậu xây lại trên đất nhà cũ, năm nào nội cũng về
đây nghỉ đông. Minh phải tập làm quen với nó thôi-cố gắng 1 năm rồi mình
sẽ về nhà- Minh thầm nhủ.


Phòng của Minh nhỏ nhắn, cửa sổ nhìn ra góc vườn, đối diện bên kia
tường cũng là 1 cái cửa sổ, nhưng kéo màn, có vẻ ngôi biệt thự của nhà
Minh không là duy nhất trong khu này, vì Minh thấy các ngôi nhà khác
cũng to bự không kém, đây là Việt Nam, chứ nếu ở Anh thì xây nhà kiểu
này tốn tiền sưởi lắm.
Minh còn đang nhìn ngắm mọi thứ xung quanh thì:

- con xem thử mặc cái áo dài này có vừa không, mẹ con gửi số đo qua cho
cậu, nên cậu cũng chỉ may đại, mong là nó vừa- cậu Hòa vừa nói vừa đưa
Minh cái áo dài.
Áo dài, cái này thì Minh thấy nhiều ở Pairs by
night, nhưng mặc nó thì…. Minh nhìn cái áo, bản thân nó chưa mặc lần
nào, thở dài, Minh đành thử đại, loay hoay 1 lúc mãi mới xong, Minh bước
ra nhìn nó trong gương, cũng vừa, nhưng sao thấy khó chịu, gò bó thế
này, cái cổ áo, cái vai, bó người quá. Minh nhăn mặt:
- cậu ơi! Sao con lại phải mặc cái này ạ?
- đồng phục quy định ở đây con ạ, thứ 2 con phải mặc áo dài, các ngày khác thì mặc quần xanh, áo trắng- cậu Hòa nói vọng lên.

Hơ, tiêu, phải mặc cái này sao, Chúa ơi! Minh nhìn mọi thứ trên bàn, 1
bộ sách, vở. Mắt Minh hoa cả lên, bên kia đi học nó chỉ việc mang theo
laptop, thế là xong, còn bây giờ- sách- vở- áo dài?!

 


Chương 2. Ngày đầu tiên đi học.
- tít tít tít, tít tít tít, wake up, wake up!
Ưa , cái gì thế này, Minh lò mò chồm dậy, chụp ngay cái đồng hồ-tắt – lại trùm mền, ngủ tiếp.
- Minh ơi, dậy con, ăn sáng còn đi học- tiếng cậu í ới ngoài cửa phòng.
- cậu ơi, mới có 6h sáng, cho con ngủ thêm đi, tối qua con ngủ không được- Minh mở 1 mắt nhìn cái đồng hồ.
- dậy, ăn sáng đi học, cổng trường đóng lúc 6h45, nếu con không dậy, cậu trễ giờ lên lớp- cậu Hòa thúc Minh.

Hơ, sao kì quá, bên kia mình đi học cũng 8h mới vào lớp, bực quá! Minh
đạp tung cái mền, ngồi dậy, bước xuống giường uể oải, vò đầu bức tóc, nó
đáng răng 1 cách miễn cưỡng. Thay đồ, lại phải mặc cái áo dài bó người,
không thoải mái này, nó nhìn cái áo dài với con mắt căm thù. Nhưng
chẳng còn cách nào khác vì tương lai… tươi sáng- chỉ 1 năm thôi sẽ được
về nhà- nên nó cũng lo mặc lẹ vào người, chuẩn bị sách vở, chả biết học
cái gì nên nó đành bỏ đại mấy cuốn vở vào cặp. Chạy xuống cầu thang, nó
xém té 2 lần:
- mệt quá!- nó hét lên, giậm tà áo 2 lần khiến nó tức điên người.

Cậu Hòa thì chả nói gì, chỉ nhìn nó rồi cười. Sau 1’ trấn tĩnh, nó thở
mạnh 1 cái, cầm tà trước lên, bước xuống cầu thang. Ăn sáng với 1 tô
phở- món khoái khẩu- khiến tâm trạng nó dịu hẳn xuống. Uống vội ly sữa,
nó phi ra xe, hôm nay lần đầu tiên nó leo lên chiếc xe máy. Ngồi sau
cậu, nó nhìn mọi thứ xung quanh, 1 màu xanh, chợt nó nhớ ra 1 điều:
- cậu, tại sao con phải học trung học, ít ra cũng cho con học đại học chớ.

- à, cậu thì đang dạy tại trường này, mà con thì chỉ mới 17, tuổi của
con thì chỉ học lớp 11 bên này thôi, không được nhảy lớp như bên kia
đâu.
- thế con học lớp nào?!
- phòng 8, lớp cậu chủ nhiệm luôn.
Minh nhìn đường phố, chà cũng có nhiều đứa mặc áo dài như mình ấy nhỉ!

Đứng trước cổng trường, nó thấy ngôi trường hoàn toàn xa lạ, trông vẻ
ngoài rất cổ kính, bước vào trường, nó đi tìm phòng số 8. Đứng ngoài
nhìn vào phòng học quá buồn chán, bàn ghế chia 2 dãy, ngồi như thế này
à!
- chào, học sinh mới phải không- 1 cô bé trông rất đáng yêu đập vai Minh.
- ừ, chào! Học sinh mới, sao biết?!- Minh ngạc nhiên.

- uhm, thấy bạn này đứng nhìn chằm chằm vào lớp nên đoán vậy thôi, mà
chưa thấy bạn này bao giờ nên cũng biết- vừa nói cô bé vừa lúc lắc đầu.
- có vẻ rành về lớp này quá, ủa học lớp này hả?
- không, mình học lớp kế bên B9, mình là Thu, còn bạn?
- Minh, mà sao giờ này chưa thấy ai trong lớp?

- ủa, ó quên, người mới, hì, lớp này thì nếu trước 7h kém 1’ mà ko thấy
ai thì có nghĩa là hôm đó cậu được nghỉ đấy- Thu nháy mắt.
- là sao?!
- cứ học rồi sẽ biết.

Mới sáng ra đường gặp…, nói thì cứ lấp lửng. Minh đi dạo hết trường.
Một ngôi trường tuy nhìn bên ngoài cổ kính nhưng cũng khá rộng đấy. Dãy
phòng Minh học có 2 tầng, mái ngói đổi sang màu nâu, rêu phù trên những
mảng tường. Trước dãy là 2 hàng cây xanh thẳng, bên ngoài là tường rào
nhìn thẳng ra đường lớn. Phía sau dãy phòng là cái sân rộng lắm, cuối
sân là cái nhà gọi là gì nhỉ?!, Minh cũng không rõ, bên cạnh cái nhà ấy
là con đường nhỏ và bên cạnh con đường nhỏ đó là 1 cái sân bóng. Hì đến
chổ này thì Minh thấy nó rất giống ngôi trường cũ ở Anh, trên cái sân
rộng là sân bóng rổ và bóng chuyền. Bên trái sân là 1 dãy phòng học, bên
phải là công viên, có cả hồ nước và cá, sau đó là dãy nhà giáo viên.
Minh thấy ngôi trường rất xinh và hiền, đầy vẻ cổ, nó rất khác so với
những nơi mà Minh đã từng học. Đang mãi ngắm cảnh thì Minh bị làm giật
mình vì tiếng ồn ào. Quay lại phòng học, 1 người, 2 người, 5 người… .
đây là bạn học của mình sao?!, con gái vẫn áo dài, con trai cũng đồ tây,
nhưng sao Minh thấy bao trùm cả lớp là 1 không khí rất hình sự. Nhìn
xuống cái đồng hồ 7h kém 1’. Nhỏ kia nói thiệt! Minh đứng ngoài lớp nhìn
vào, trông bạn bè cũng nam thanh nữ tú ghê chứ. Đang nghĩ mông lung thì
cậu đập vai:
- vào lớp.


Theo chân cậu, bước vào lớp Minh bắt gặp rất nhiều ánh mắt soi mình. Làm như mình quái vật thế?!.
- giới thiệu với các em đây là Nguyễn Hoài Bình Minh học sinh mới của lớp, các em hoan nghênh bạn nào.

Minh cười tươi như hoa, thể nào tụi nó cũng phải nể phục mình, Minh
cười thầm, lúc này lên 9 tầng mây rồi, nhưng nó bị rơi xuống đất ngay
lập tức.
- hơ…- tiếng thở dài đồng thanh của cả lớp.
Thấy đó không phải là dấu hiệu yên lành, Minh nhún người, chuyển phương án 2:
- chào, mình là Minh, mong các bạn giúp đỡ nhiều, người mới còn nhiều điều không biết- chậc sao nói giống film quá.

Vẫn không động tĩnh gì, có vẻ như họ không mấy chào mời mình. Minh nhìn
quanh thấy 1 chỗ trống ở cuối lớp, nó nhanh chân xuống đó.
- lớp mình còn đang thiếu chân lớp phó học tập, thầy đề cử Minh vào , em nào ý kiến khác không?!
-….
- vậy như thế nhé

Bao nhiêu cặp mắt đổ dồn vào Minh- Minh thì nhìn quanh xem ai may mắn
làm lớp phó thế?!…. chớp mắt liên hồi, hình như người đó là nó, hở là
mình sao, cậu làm cái gì thế, sao lại là mình???? Biết gì đâu?!
Cả
tiết học toán mà đầu Minh quay cuồn, thứ nhất chương trình bên này rất
khác so với những gì nó được học, hồi đi học nó là cây toán của lớp thế
mà sao qua đây, nó nhìn sách mà hoa cả mắt, thứ 2 không khí học bên này,
cách dạy không hề như bên kia, khiến nó càng khó chịu, đã thế nó cứ
thấy nhiều đôi mắt nhìn chằm chằm vào nó rồi lại xì xầm, rồi lại nhìn,
khiến nó thấy giống như đang bị tra tấn. Trống hết tiết 1 – 45’ mà nó
thấy như 1 thế kỉ- cậu đi ra khỏi lớp- nó chạy theo tính gọi cậu lại,
nhưng thôi, nó quay lại lớp, ủa đâu hết rồi?! bạn bè nó mới nãy còn ngồi
sao giờ lớp vắng hoe như chỗ không người vậy?! nó thấy cô bạn khi sáng
đang nhìn nó cười:
- bọn họ đi hết rồi, sáng nay họ lên trường chỉ để xem mặt bạn thôi đấy!- vừa nói Thu vừa đung đưa 2 bím tóc.
- sao lại nhìn mặt tui?! Thế là sao?! Bạn nói rõ đi.

Và thế là- Huyền thoại về con số 8 bắt đầu:


“ lớp được thành lập vào ngày … tháng… năm( sorry, tại tui không nhớ ).
Theo truyền thống trường- học sinh trường này không nhà giàu thì cũng
dạng đầu to( thông minh, học nhiều í mà), nên thành phần lớp này cũng
thế, con nhà giàu & đầu to. Ngày đầu tiên đến trường là 1 dàn xe hơi
đuôi nối đuôi chóa cả mắt người đi đường. Lần đầu tiên trong lịch sử
trường, thấy 1 lớp con nhà giàu đến thế, bước ra khỏi xe toàn là cô
chiêu cậu ấm, da trắng trẻo, ăn mặc sang trọng, bước xuống xe phải có
bác tài mở cửa. Ba mẹ họ là những người đóng góp rất nhiều cho trường,
có cơ sở khang trang này là nhờ họ không đó. Vốn là lớp chọn của trường,
mục tiêu của thầy cô là đưa học sinh của lớp đi thi học sinh giỏi quốc
gia. Học kì đầu tiên họ trổ tài học toàn nhất trường, cả lớp ai cũng có
giấy khen- điều kỉ lục của trường đó- vả lại ai trong lớp cũng xinh cả-
khiến nhiều học sinh trường khác phải ganh tị, bọn nó hâm mộ lắm- không
chỉ riêng học sinh trường khác mà trường mình cũng rất tự hào về họ. Lớp
trưởng thì vô cùng đẹp trai, lại học giỏi lắm, ai cũng đều có quá trời
hoa và quà trong ngày valentine- noel. Nhưng từ sau kì thi học sinh giỏi
quốc gia về lớp thay đổi 180 độ, họ thường xuyên bùng tiết, có khi cả
ngày giáo viên ngồi chờ vẫn không thấy học sinh đâu, còn hôm nào lên lớp
thì chọc cho giáo viên tức luôn, nhưng chưa hề bỏ qua bài kiểm tra nào”

- gì kì dzạ, học sinh cá biệt mà thầy cô không có cách trị – Minh ngạc nhiên.

- không phải không có nhưng ba mẹ họ đóng góp cho trường nhiều, mà xét
ra họ học rất giỏi, chỉ là hơi quậy thôi- Thu nhún mình.
Thế là cả
mấy tiết còn lại Minh ngồi chơi ở văn phòng, chờ cậu dạy xong tiết. Thấy
chán, nhưng mà học cũng rảnh như vầy thì hay. Minh thấy laptop của cậu,
hì xem coi thử thành tích lớp “yêu” nào?!
“ Ngày 25/8
Ngày đầu đi nhận lớp.
Ngày 14/11
Lớp được nhà trư
123 ... 10>>
Đến Trang
Lên Đầu Trang
ThoiNay.Wap.Sh
Game nên tải
Tag:
Powered by Xtgem
©2013 by NiKCy
U-ON
C-STAT
Textlink
Lữ Thanh Huy
Lữ Huy